Những câu chuyện Paris

CUỘC MARATHON

Dominick Veltre

Khác với “Heroin”, “Cuộc Marathon” là một truyện ngắn có cấu trúc phức tạp và có diễn biến bất ngờ. Mở đầu một cách bình thường như bao câu chuyện tình chớp nhoáng khác của những người trẻ sống ở Paris vào mùa hè, nó nhanh chóng trở thành một mạch dòng ý thức (stream of conciousness) trong đó tác giả bùng nổ theo những cảm xúc và suy nghĩ dồn dập dưới ảnh hưởng của các loại chất kích thích (rượu, cocaine) và chất hướng thần (LSD). Một bức tranh sống động và điên rồ nhưng cũng rất đẹp về Paris những năm cuối thập niên ’70 của thế kỷ trước.

(Tất cả chú thích là của người dịch, hình minh họa là Place St. Sulpice , một địa điểm được nhắc đến trong truyện ngắn)

"Paris by night, St. Sulpice Church"

***

Tôi có bạn gái mới. Tên nàng là Rebecka. 24 tuổi. Dân hippie. Có một chiếc xe mô tô. Tôi đã gặp Rebecka vào một buổi chiều khi tôi đang say một cách lố bịch. Say đến mức tôi không nhớ là đã gặp Rebecka nhưng may mà nàng chỉ say bằng ¾ so với tôi và nàng đã nhớ, cũng như đã nói với tôi về việc gặp gỡ này sau khi chúng tôi gặp nhau lần thứ hai và bắt đầu đi chơi với nhau. Tôi sẽ kể thêm về Rebecka sau đây.

Hãy để tôi kể cho bạn nghe về cuộc marathon.

Tôi được thuê bởi George già, chủ của Chez Georges, quán rượu ở ngay cạnh căn hộ của tôi để chụp ảnh ông ta cho cuộc marathon thường niên lần thứ 15 có tên “Marathon de Leveurs de Coudes” (*) Chez Georges là tổng hành dinh của tôi khi tôi không ở nhà. Sự thật là, nếu bạn không thể tìm thấy tôi ở đâu thì cứ đến Chez Georges mà tìm. Thậm chí tôi thỉnh thoảng còn nhận các cuộc điện thoại ở đấy. Cháu của George là Jean-Francois, 23 tuổi và điều hành sàn cabaret ở tầng hầm là một trong những người bạn tốt của tôi. Năm nay George được bầu làm “President d’honneur” (chủ tịch danh dự) và phải diễu hành trên một chiếc xe hơi cổ khá oách với những người nổi tiếng khác cùng tham gia vào hoạt động truyền thống thần thánh này của Quận 6. Và vì tôi là thợ ảnh chính thức của George, tôi cũng phải đứng trên bậc lên xuống của cái xe cổ kia để đi diễu hành với những người nổi tiếng. Tôi cũng được phát một cái phiếu ăn và một cái thẻ phóng viên để ra vào tự do một cái lều lớn mà họ đã dựng lên ở Place St. Sulpice cho sự kiện này.

Tôi cũng được uống thoải mái hết mức cả ngày mà không phải trả tiền.  Nhưng đối với tôi thì ngày chỉ dài đến khoảng 5 giờ chiều…

Cuộc marathon khá là rình rang với cánh phóng viên TV và rất nhiều người nổi tiếng. Thậm chí cả trưởng quận cũng có mặt, cũng dễ hiểu thôi, điều đó có nghĩa là chúng tôi không hề gặp phải vấn đề gì với cảnh sát.  Mục tiêu của cuộc Marathon nói chung là gây náo loạn cả khu trong lúc ghé thăm 42 bar trên địa bàn và vào uống một ly Beaujolais ở mỗi bar.

Tôi đã làm đúng như vậy. Điều đó có nghĩa là tôi đã về đích, tôi đoán vậy. En quelque sort

Rebecka kể với tôi rằng tôi đã gặp nàng ở đâu đó trên rue St. Andre des Arts.  Có vẻ như tôi đã trượt khỏi bậc lên xuống của cái xe rất oách kia và nhìn thấy nàng đứng đó với cô bạn thân của nàng, Elizabeth, và tôi đã nói: “Ah! Qu’elle est jolie!” (“Ồ, em hẳn là đẹp đấy!”).  Đó là lần đầu tiên tôi gặp Rebecka.  Nhưng như tôi đã nói, chuyện về Rebecka để sau đã.

Vào lúc đám diễu hành quay về rue des Canettes, tôi đã đi loạng choạng xiêu vẹo, đánh rơi thiết bị của máy ảnh, hét vào mặt những người mà tôi chưa bao giờ gặp trước đây và nói chung tôi thấy rất vui. Alex bạn tôi, con trai của Đại sứ Thụy Sỹ – kẻ uống nhiều và làm việc ít hơn bất kỳ ai mà tôi biết (bao gồm cả tôi) nhưng nhìn vẫn bảnh bao trong bộ cánh giá 2000 đôla Mỹ mà bố mẹ hắn và chính phủ Thụy Sỹ sắm cho hắn – đã tìm thấy tôi và bày tỏ quan điểm của hắn rằng đây sẽ là thời điểm khôn ngoan để tôi về nhà và sập.

Alex đưa tôi về nhà.

Tôi thì đã làm rơi chìa khóa.

Tôi trèo qua đường ống nước vào cửa sổ phòng mình và lấy viên gạch đập vỡ nó (lần thứ ba trong năm nay).

Hàng xóm mắng tôi (lần thứ mười mấy trong năm nay).

Tôi mắng lại hàng xóm. (thường thì tôi không mắng lại họ, nhưng hôm nay tôi đang ở trạng thái ngoại lệ.)

Alex cười và liên tục nhắc tôi phải cẩn thận không thì ngã.

Tôi trèo vào trong phòng của mình và hàng xóm bảo tôi là tôi nên nôn hết ra trước khi lên giường.

Tôi xỉa ngón tay giữa vào mặt hàng xóm, thò đầu ra ngoài cửa sổ để nôn (vào đám cây cảnh của họ) và lên giường, như họ đã khuyên nhủ.

Thế là quá nhiều về cuộc marathon.

Những bức ảnh, ngoại trừ hai ba bức cuối cùng, hóa ra lại rất tuyệt. Tôi chụp bảy cuộn phim cỡ 36 và chỉ có thể nhớ là đã chụp ba cuộn đầu tiên. Thói quen khó bỏ, đó là chụp được những kiểu ảnh đẹp khi tôi thực sự say xỉn (giống như hồi tôi còn là “A1C Nick Veltre, Nhiếp ảnh gia Không lực Hoa Kỳ”). Hai hoặc ba tấm hình cuối chỉ là những bức ảnh mất nét chụp chân của vài người, trong đó có tôi.

Sáng hôm sau tôi thấy thực sự tồi tệ. Tồi tệ cả về mặt thể xác lẫn cảm giác đối với những người hàng xóm phải chịu đựng tôi từ lâu. Tôi cần một bao thuốc vì thế tôi ngồi dậy và mặc nguyên quần áo của ngày hôm trước để đến cửa hàng thuốc lá trên St. Sulpice. Tôi dựng cổ áo, đeo kính râm và kéo sụp lưỡi trai xuống mặt, hy vọng hàng xóm không nhận ra tôi.

Tôi băng qua vườn và đi ra đường. Tốt rồi. Không có mống hàng xóm nào.

Trong lúc đi qua rue de Canettes hướng về St. Sulpice, tôi nghe thấy tiếng một chiếc mô tô tấp vào và dừng lại phía sau tôi ngay trước nhà hàng Thụy Sỹ chuyên phục vụ món sốt phô mai đun nóng và phô mai cứng nung chảy với rượu vang chính hiệu vùng Alsace.

Salut monsieur le photographe!”

Merde” Tôi chột dạ, “Bị úp sọt rồi”.

Tôi quay lại và hỏi cô gái, bằng tiếng Pháp:  “Ta có quen nhau không cô em?”

Nàng bỏ mũ bảo hiểm ra và rũ rũ tóc giống như những cô nàng trong quảng cáo dầu gội đầu, rồi nàng cười và nói, “Chào anh, je suis Rebecka.  Có thể anh không nhớ, nhưng chúng ta đã gặp nhau ngày hôm qua, au marathon.”

Nàng có nụ cười rất tuyệt và có vẻ khá dễ thương. Tiếng Anh của nàng khá tốt. “Oh oui?” là tất cả những gì tôi có thể nói lúc cảm thấy xấu hổ vì đã có người nhận ra tôi trong khi tôi thì vừa mới xúc phạm tất cả hàng xóm láng giềng vào ngày hôm trước.

“Anh thấy thế nào? Khá hơn chưa?”

“Ồ đây không phải lần đầu. Rồi cũng ổn thôi mà. Cô thì sao?”

Ca va.  Thế còn những tấm ảnh, có đẹp không?”

“À… ừ… tôi chưa biết thế nào. Tôi đưa phim cho George rồi. Ông ấy sẽ đi tráng phim hôm nay.”

Bon.  Để hôm khác em xem nhé. Không cần phải vội đâu anh!” và nàng đội mũ bảo hiểm lên đầu phóng đi mất. Tôi thì đi tiếp, mua thuốc lá và bò trườn về chỗ của mình theo cái cách thích hợp với thứ đồ cặn bã như tôi đang cảm thấy. Như cái thứ cặn bã mà tôi từng là. Như cái thứ cặn bã là tôi bây giờ? Đúng, như cái thứ cặn bã là tôi bây giờ.

Tôi gặp nàng vài đêm sau đó. Tất nhiên là ở Chez George. Tôi đã ngồi vạ vật ở nhà với Steve và chúng tôi thảo luận về kế hoạch kinh doanh mới nhất của chúng tôi hay là một thứ bỏ mẹ gì đó cho đến khi chúng tôi cảm thấy thèm rượu và nghĩ về những chai rượu vang đỏ ô trọc giá 16 franc ở Chez George, thứ rượu làm ố bẩn mọi thứ và đẩy con người ta vào con đường phạm pháp. Chúng tôi quyết định đi xuống và mua một chai mang về.

Quán rượu chật ních và tôi phải chen lấn đến sau quầy bar nơi những chai rượu được xếp thành đống và chọn một chai vang đỏ rẻ tiền, trong lúc tôi đang quay lại bảo George trẻ ghi nợ cho tôi thì ai đó vỗ vào vai tôi và nói “Này, anh nhiếp ảnh gia!”

“Là em à Rebecka” – tôi trả lời.

“Vâng, còn anh hẳn là ông Nick.  Anh thế nào?”

“Khá hơn rồi. Em thì sao?”

Chúng tôi ngồi lại và bắt đầu nói đủ thứ chuyện không đầu không cuối trong khi Steve lẩn quẩn ngoài cửa và bắt đầu thấy nhàm chán, hắn nói

“Cái quái gì thế? Mày định ngồi đây nói chuyện với em này cả đêm à?”

Oui“.

Bon. Đưa cái chai cho tao, tao sẽ chờ mày trên nhà.”

“Được thôi.  Spater, ông bạn.”  Tôi đưa cái chai cho Steve mà không rời mắt khỏi cô nàng hippie đi mô tô và hắn ta bỏ đi.

Rebecka mua đồ uống cho tôi và rồi tôi mua chịu đồ uống cho nàng, chúng tôi ngồi nói chuyện cho đến khi Chez George đóng cửa lúc 2 giờ sáng. Chúng tôi hẹn nhau đi chơi tiếp vào đêm hôm sau.

Khi tôi quay về nhà, chỉ có một mình, Steve đã uống hết đúng nửa chai rượu và đã nằm thẳng cẳng từ đời nào.

Đêm tiếp theo, tôi gặp Rebecka ở Chez George như đã định và ngay lập tức tôi đưa nàng về nhà để làm vài đường cocaine. Hàng này là của Steve nhưng thôi, kệ hắn. Bạn bè là để cho những lúc thế này đúng không? Sau khi đã ngất ngây, tôi cô nàng đi mô tô bé nhỏ của tôi bắt đầu xuống đường, đường phố đêm thứ Sáu đang chờ đợi chúng tôi phía xa khu vườn bên ngoài cánh cửa mới được sơn lại của nhà số 13 rue des Canettes.(Trước đây nó sơn màu xanh, bây giờ là màu đỏ.)

Một chai Beaujolais uống được ở Chez George có giá 45 francs.  George trẻ dặn chúng tôi giữ lạnh trước khi uống nhưng hắn thừa biết chúng tôi sẽ không làm thế. Chúng tôi mang theo vài cái ly uống rượu từ nhà tôi. Sau khi uống hết hai ly và đi qua vài dãy nhà từ căn hộ của tôi, chúng tôi đã thấy Place St. Sulpice nằm đó chờ đợi cho buổi tối của chúng tôi. Chúng tôi đến đó, ngồi xuống, tìm một chỗ hoàn hảo trong vũ trụ ngay cạnh cái đài phun nước nằm trước nhà thờ, uống rượu và cười cợt về cái chỗ này. Chúng tôi cảm giác như đã từng ở đây và thật là tuyệt với những âm thanh ồn ào của đài phun nước phía sau chúng tôi và cái viễn cảnh điên rồ của cái nhà thờ hai tháp được thắp sáng trong thứ màu cam ngập tràn phía trước chúng tôi.

Và rồi, Jean Pierre đến cùng với cái pizza.

Chưa ai trong chúng tôi đã từng gặp Jean Pierre trước đây và chúng tôi không gọi pizza, nhưng anh ta đã mang pizza đến, nói rằng “thật dễ thương phải không” rồi ngồi xuống và bảo chúng tôi hãy ăn pizza đi vì anh ta thích gương mặt của chúng tôi, và những cái ly của chúng tôi thật tuyệt, và anh ta uống rượu của chúng tôi sau khi đã bỏ rượu của anh ta vào trong đài phun nước để làm lạnh.

Anh ta cũng mua rượu ở Chez George.

Anh ta kể rằng bạn gái vừa bỏ anh ta, và anh trai của anh ta đã gia nhập lực lượng lê dương vì bố của anh ta đã treo cổ, và rồi chúng tôi mở tiếp một chai rượu nữa. “Hai bạn ăn hết pizza đi chứ”. Chúng tôi làm đúng như vậy và tôi bảo Rebeka hãy lấy xe đưa tôi đi, vì (một cách thầm lặng) anh chàng này khiến chúng ta cảm thấy bất an, nàng đồng ý và chúng tôi rời đi để có một buổi tối tuyệt diệu ở những con phố quanh Chatelet và những ngóc ngách của quận 10 nơi chúng tôi tìm được một hầm rượu có tên là “L’amie de Pierre”.  Giờ thì chúng tôi đưa tất cả bạn bè tới đây vì George đang đi nghỉ.

Buối sáng hôm sau khi nàng rời đi, có nụ cười cứ đọng mãi trên khuôn mặt tôi. Chúng tôi thậm chí còn không làm tình và sẽ phải mất một thời gian nữa trước khi chúng tôi làm việc đó nhưng tôi vẫn cười vì chuyện đêm qua thật tuyệt thật mới thật đẹp thật đơn giản thật hợp thời và bởi vì tôi là một người sống trong thứ hiện tại mà ở đó tôi không còn muốn biết thêm một điều gì nữa và vì thế tôi cảm thấy quá là vui đi.

Và đến giờ thì mọi thứ đều đẹp, đều điên rồ và tôi đã quá ư là phấn khích.

Đến cuối tuần sau thì tôi đã thức dậy bên nàng vào sáng Chủ nhật và nàng khỏa thân đọc Baudelaire cho tôi nghe cả ngày sau cuộc truy hoan vũ trụ ngập tràn acid (**) với những người bạn mà chúng tôi đã mời đến cái đập nước ở giữa Paris mà không nhiều người biết đến.

Đó là sinh nhật của Jean Baptist. Hắn trèo qua tường của đập nước và mở cửa cho tất cả chúng tôi vào. Chúng tôi có 8 hay 10 người gì đó và tất cả chúng tôi đều xuống bơi. Khi tất cả đã lên đỉnh vào lúc 3 giờ sáng và tất cả mọi thứ tưởng như đều vỡ vụn trong những điệu nhảy, tôi đã thất kinh trước những chuyển động ngang dọc bầu trời của Mặt Trăng và Chúa Trời nói với tôi rằng tất cả chỉ là hư vô và thứ đáng quan tâm nhất đang ở đây, ngay bây giờ; tôi thấy nàng đang hét vào miệng cống, nghe những âm thanh ấy chạy vòng quanh và dội đi dội lại đến 16 lần trước khi bị nuốt chửng vào cái bụng ngầm của Paris. Tôi đã cố gắng kể cho nàng về mặt trăng nhưng nàng chỉ muốn có một cái guitar và một cái máy thu băng để giải thích về tất cả những điều sẽ xảy đến ngày mai.

Nhưng làm sao mà giải thích được về ngày mai. Chúng tôi hiểu điều đó, và trong một khoảnh khắc nó làm chúng tôi thấy buồn. Những nguyên tố cần phải có để liên kết thơ ca với toán học với thiên văn học với sự phức tạp của vườn đá thiền với sự giản đơn của phân tách nguyên tử và với tất cả những biểu tượng, những công cụ khác được chứng minh là hiệu quả  để mô tả tính liên kết và to lớn của vũ trụ đều chưa được khám phá. Và chúng tôi hiểu điều đó.

Và giờ đây khi nàng đang tạm rời xa tôi, tất cả những gì tôi có thể làm là hy vọng rằng không ai trong chúng tôi rơi vào bẫy tình hoặc bị dục vọng lôi kéo khi nàng không ở đây. Nhưng nàng có thể nếu nàng muốn vì nàng đâu phải của riêng tôi. Nàng là của nàng, tôi là của tôi và tôi xác định rằng sẽ để sự chiếm hữu ra ngoài mối quan hệ này. Dù gì thì chúng ta chưa bao giờ thực sự sở hữu bất kỳ thứ gì và bất cứ ai. Chúng ta chỉ tư lợi từ sự hiện hữu của những con người và những thứ mà chúng ta đặt xung quanh mình thôi.

Mà này, bị dục vọng lôi kéo chưa chắc đã là cái gì đó xấu xa. Suy cho cùng thì vẫn đang là mùa hè ở Paris, đúng không? Và tôi là của tôi.

__________________________

(*) Marathon của dân nát rượu.

(**) Tiếng lóng chỉ LSD, một loại ma túy thuộc nhóm thức thần (psychedelic)

Advertisements

2 comments

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s